Có nhiều thứ không thể vào dĩ vãng
Có nhiều thứ đã ra ngoài giới hạn
Có nhiều thứ thấy ra, uống rượu cũng thú
Có nhiều thứ khuyên mình, không thể hoang vu
Có nhiều thứ không thể nào chấm hết
Trang văn nầy, còn đấy, những trang sau
Mùa chúc tụng cho bước người bương chải
Cứ nối dài bất tận cuộc vần xoay
Có nhiều thứ, một hôm, ngồi, bất chợt
Từ hư không, sợi tóc chở theo ngày
Và đôi mắt, nụ cười em lúng liếng
Thơ của nàng xanh một lá vàng bay
Bờ xe nước đã không còn chuyển nữa
Anh có về đã khác một vòng quay