NỐI DÀI,

Hắn không biết nói thế nào cùng Thượng Đế- Thưa Ngài, con cảm ơn đã có con trong cuộc đời nầy; con cảm ơn ngài dù sinh hay tử; con cảm ơn mặt trời buổi sáng, cảm ơn mặt trăng và những ngôi sao về đêm; cảm ơn sông và biển; cảm ơn núi rừng; cảm ơn không gian và thời gian; cảm ơn không khí và nước uống; cảm ơn hoa, trái bốn mùa…
Hay là hắn sẽ còm ròm cùng Thượng Đế- Thưa Ngài, sao ngài chỉ cho con người với giới hạn trăm năm. Con yêu cuộc đời nầy dù sướng hay khổ; dù vui hay buồn; con muốn cùng nàng mãi mãi kia đấy; con muốn cùng thời gian mãi mãi kia đấy; nhưng sinh, lão, bệnh, tử; nhưng sinh, trưởng, thu, tàn…Thưa Ngài, sao ngài còn cho con người tình ái; sao Ngài còn cho con người yêu nhau và nhớ nhau…
Thượng Đế không lời.
Hắn nhận phận.
Dù thế nào hắn vẫn cảm ơn.
Hắn có buồn nhưng chưa từng buồn lâu.
Hắn có giận nhưng thường tự mình nhận lỗi.
Hắn có nhiều ước mơ
Viết là một ước mơ…
Hôm nay ngồi đây, hắn có nhiều thời gian nhưng lại không biết mình sẽ viết gì. Hắn hoàn toàn không hề trống vắng. Ảo ảnh chân thật. Cho là thế đi. Huống chi hắn tự mình có thể huyễn hoá ra vật chất và hình tượng. Hắn có thể khai sinh ra thế giới. Hắn có thể khai sinh ra những vùng trời. Hắn có thể lập sa bàn, làm chiến tranh; giảng giải đạo đức theo trường phái của hắn; nhưng hắn sợ những nhân vật hắn tạo dựng có thể mang khuyết tật bẩm sinh;, có nhân vật thiếu tai; có nhân vật thiếu mũi; tệ hơn, có nhân vật không biết làm tình…
Hắn có thể đẩy không gian vào một trật tự khác- biến bệnh tâm thần thành đạo đức chữ nghĩa; hiếp dâm đêm để sinh quái vật trong ngày. Hắn không muốn làm thế. Thế giới nầy vẫn xinh đẹp đấy thôi. Khi giới hạn không phải là tận cùng. Khi tình yêu tạo thành sáng tạo. Mọi khắc khỏai một ngày thấy ra nó cũng có lý của nó.
Thuận theo tự nhiên.
Hắn cảm thấy tình yêu của Thượng Đế tỏa trên hắn. Hắn thấy Phật từ ái mỉm cười. Hãy để cái sai lên đường tu bổ cái sai. Hãy để ngôn ngữ tình yêu nói lời chân thật.

Leave a Comment