VỀ TRONG KHOẢNG LẶNG

Em cứ chở những trường thiên vô ngữ
Từ ban mai cho mặt trời chiều
Tình thắp nến hay tình nhiêng với gió
Thả tâm bình nghe tiếng trái tim đi

Em cứ mãi là cánh hoa nhỏ
Cứ lan xa màu sắc với hương thơm
Cứ biến hóa trong vô cùng văn tự
Cứ yêu người như thể đã yêu em

Bài tháng chạp có đầy thi vị Tết
Tiếc biển trời khoảng cách khó lòng qua
Mùa cứ Tết cho xanh về với lá
Cho nụ cười ấm mãi ở trong nhau

Nầy cô gái có mắt thu từ ái
Cảm ơn em để biển có thêm thuyền
Để anh ngồi tĩnh lặng với bình yên
Đẩy máu chảy về qua con phố cũ

Leave a Comment