Tôi tập thở năm bảy phút
Tôi đưa tay, đưa chân vài phút
Hâm cà phê
Có những điều không đổi
Như ôm vào năng lượng sạch
Như nhìn thấy chung quanh đầy thanh bình
Như thể, ta có húc đầu vào cũng chỉ bể trán mà thôi; đá thời cứng và đầu ta mềm lắm
Đọc cô ấy viết; anh ở đâu và tình yêu của em ở đâu; rất muốn viết một điều gì đó; nhưng nghĩ lại ngoài kia đầy hoa, cỏ; chúc phúc cô ấy an vui, riêng ta còn lối an vui
Nhưng ta an vui trong lúc bao nhiêu không gian khốn khó ngậm ngùi; chợt nuốt vội chút thân tình muốn kể
Chẳng có hai từ “ xuất thế, “ khi chúng ta còn ngồi đối diện với nhân sinh
Sao còn mãi những giấc mơ thống khổ ?
Sao còn những giấc mơ giết chết giấc mơ ?
Khi ta mỗi ngày tập tểnh làm thơ
Cố gắng thả xuống nụ cười thay tiếng khóc
Thế kỷ hai mươi mốt rồi vẫn còn tham vọng của thế kỷ hai mươi
Sân sau, sân trước
Yếu thua, mạnh được
Bơm tiền nhiễu loạn chiến tranh
Thế kỷ của những lá chắn không còn cản nỗi đường bay
Bom có thể nổ bất cứ nơi nào trên mặt đất
Thời của quân vương bước xuống ngai vàng
Thời của ta là “ Thiên Triều “ đã đến lúc qua trang
Buổi sáng, nàng đọc
Em ở nơi nào trong buổi sáng của anh ?
Mỉm cười, độ lượng