MỪNG CHO NGÀY SẼ TỚI

Đôi khi chẳng hiểu từ đâu
Những sông nước cạn những lòng biển khô
Đôi khi cái thấy mơ hồ
Cái ta bạc phết xô bồ lại xanh

Người đàn ông bị hốt
Người đàn bà lên thay
Tốn công sức tiền của
Cái được là gió bay

Đôi khi ánh nguyệt hết vàng
Bóng sao cũng nhạt bóng nàng cũng hư
Đôi khi phải hỏi Ông Từ
Đền nầy quyét dọn thừơng như mọi ngày ?

Đó là một người đàn bà rất ấm với tổ quốc nhưng rất lạnh với những kẻ bán rẻ quê hương
Bắt hết những tên nội gian và cho chúng vào tù
Tổ quốc không cần rác

Đôi khi phá sản giấc mơ
Đôi khi thơ cũng đến giờ tự treo
Đôi khi từng bước qua đèo
Thấy ra thiên địa trong veo không màu

Một tiền lệ nguy hiểm
Một kết quả đáng buồn
Có những điều rất mới
Lại phải cần sang trang

Không cần ưu tư vì sao, vì sao, vì sao
Cứ coi như vận hạn
Ngày vui sẽ đến sau

Leave a Comment