ẤM LÒNG

Có chi vướng vướng trong lồng ngực
Ho chẳng ra đi; nuốt, cứ còn
Khi hiểu được ra; thôi, giữ lấy
Như là thiên mệnh, cứ mang theo

Kinh nghiệm về leo núi cao; ngoài cái mệt bá cháy, chỉ thấy ra mình rất nhỏ nhoi, như thể còn đấy cũng là mất đấy.
Kinh nhiệm về mộng mị yêu người, chỉ thấy được ra khoảng không gian càng ngày càng lớn, có biến hóa thể nào cũng chỉ tội nghiệp đôi tay
Kinh nghiệm về trực chỉ thân tâm kiến tánh thành Phật; vừa mơ mơ hồ hồ; vừa gỉa định nầy đá giả định kia; khi biết được ra nếu chẳng lưu vong thời làm một tên thợ cày, cày ruộng mình xong, cày ruộng trong làng cũng tốt
Kinh ngiệm thấy ra mỗi ngày cân bương chải thêm hơn, hiện thực không cưu mang quá khứ là một hiện thực thơ ngây; hiện thực không cưu mang tương lai là một hiện thực ảm đạm kể gì

Em là biển nên anh yêu lấy sóng
Em là sớm mai nên anh dậy lúc năm giờ
Em là Yêu Thần nên anh một kiếp bi ai
Khóc rấm rứt chỉ vì ôm lấy bóng
Rất cơ khổ bỗng dưng mà nói ngọng
Rất khôi hài trong tỉnh thấy mình điên

Có những ngày thấy ra thơ bị hàm oan; chữa nghĩa bị hiếp dâm nhưng không thể nào báo cho cảnh sát
Thôi thời
Rượu
Ấm lòng

Leave a Comment