NỐI DÀI,

Chúng ta cùng chúc phúc cho nhau trong bình minh của nhân thế. Chúng ta cùng tha thứ hay bỏ qua những phiền muộn, nếu được. Chúng ta cùng tĩnh tâm cầu nguyện cho một thế giới thanh bình, cho con người có đầy đủ cơm áo, giáo dục, y tế đến từng mọi nơi, mọi nhà; để những thao thức không còn bào mòn trái tim, để con người mỗi ngày được sống trong hạnh phúc- Dĩ nhiên là giới hạn. Đôi khi nhớ nhau lại là hạnh phúc của một người.
Năm qua, một năm đầy biến động, cả đông và tây; một năm giúp chúng ta thấy rõ hơn bộ mặt thật của bá đạo chính trị; chúng ta thấy rõ hơn quyền lực có thể bóp méo luật pháp; và tiền bạc có thể mua và bán, để có được lợi nhuận chính trị, trên bàn giao dịch của tư nhân.
Năm qua, chúng ta thấy rõ hơn về phận người bé mọn; về một chính phủ thường rêu rao về đỉnh cao, nhưng những con người trong xã hội ấy lại mang đầy tiếng khóc…
Năm qua, chúng ta thấy quá nhiều những gian dối; đồng lúc chúng ta thấy rất nhiều những tiếng vỗ tay cho sự gian dối kia. Buồn, nhưng vẫn là một điều rất thường trong dòng chảy của lịch sử.
Năm qua, chiến tranh và nỗi buồn khu vực…
Năm qua, cảm ơn chúng ta vẫn còn có được bên nhau. Đã là hạnh phúc.
Năm qua, trên trang mạng nầy, những bài thơ vẫn thức, những chuyện cười vẫn đi, những phiếm, bình văn chương vẵn còn là những điểm son đầy trân trọng.
Một năm, cũng không dài lắm, phải không ?
Chúc mừng và chúc phúc trên mỗi chúng ta.
Những cái bắt tay hòa, ấm.

Leave a Comment