NỐI DÀI,

Sáng, đọc Lê Vĩnh Tài
Chiều, đọc Ngu Yên
Cả hai cùng đi tìm sự hoàn hảo
Cả hai đều biết không có sự hoàn hảo
Chúng ta cùng biết không có sự tuyệt đối

Và tôi viết, nếu mỗi ngày tôi được chết trong em; tôi không cần biết thế nào là sai với đúng. Tôi trở về tôi buổi em mãi là em. Thời sắc đẹp không dùng dao, kéo. Tôi thức và ngủ trong cái biết chưa từng bị pha trộn. Tôi còn lại với âm dương tương hợp. Với quân bình động. Với tận nhân lực để tri thiên mệnh…
Tôi đọc Vũ Hoàng Thư,
Tôi đọc về một thứ phiêu bồng chữ nghĩa. Cứ là thế đi. Mang núi trên vai mà di hành. Cùng biển xanh ngồi hát; hay đứng cùng biển xanh và đọc thơ như Vũ Thị Như Mai…đều tuyệt cả. Tôi yêu con chữ của anh. Mùa thu trôi qua, nhưng lá vàng còn lại. Một ngày trôi qua nhưng nàng vẫn thênh thang…

Khi mỗi ngày là chết đi và sống lại.
Viết không vì chúng ta còn mãi; nhưng viết để thấy ra cuộc đời nầy càng đáng nâng niu.

Leave a Comment