Tháng mười hai đến rồi, mau nhỉ. Có thời tưởng một trăm năm dài lắm; bây giờ tôi ngồi đây, nhớ lại lời ông cha nói, trăm năm chỉ là vó ngựa qua. Dù thế nào, chỉ là một phút giây của hiện tại, chúng ta cùng trân quý thời gian, trân quý có được cơ duyên tâm tình vụn bên nhau, trân quý màu nắng, màu mây, trân quý con đường xa hun hút, trân quý dù chúng ta vẫn còn tự hỏi- vì đâu chúng ta có mặt trên thế gian nầy. Có mặt là đủ. Cảm ơn cha mẹ, cảm ơn mạch nguồn sông sông núi, cảm ơn tiền nhân và cảm ơn bằng hữu, cảm ơn tha nhân, cảm ơn cái vui, cái buồn, cảm ơn ta còn tồn tại…
SINH, TRƯỞNG, THU, TÀN. Nó không là tan mất. Nó chỉ là một chu kỳ. Vậy phút giây chúng ta hiện hữu và đối thoại câm nầy có là một phút giây không. Có lẽ là không. Phút giây và vĩnh cửu là một. Chúng ta cùng cười vui trong phút giây. Chúng ta cùng kiến tạo trong hy vọng rằng phút giây kế tiếp, sẽ được hoàn hảo hơn; có thể phút giây ấy chúng ta không còn có mặt. Thử tin tưởng về một nơi khác, trong một thời khắc khác vẫn còn có chúng ta.
Thời tiết đã trở lạnh. Cái lạnh không hề giống nhau theo tâm cảnh từng người. Lạnh vì không đủ sưởi, lạnh vì không đủ áo, lạnh vì chính phủ nầy đã không làm tròn trọng trách. Lạnh vì có một nơi, con người đã dùng chiến tranh không vì lợi ích của dân tộc, nhưng vì lợi ích cá nhân. Lạnh vì chiến tranh vẫn còn ở đâu đó và con người vẫn còn phân ly.lạnh vì chúng ta không thể nào vươn dài cánh tay của chúng ta về một phía…
Viết, tâm tình hiến dâng; viết, chỉ vì chúng ta muốn lấp đầy khoảng trống; viết, vì những tài hoa không chịu trải lòng. Viết, vì muốn hàn huyên với tha nhân; viết, cũng có thể, chỉ là viết xuống.
Ngày mai có là gì, thật ra không quan trọng lắm, khi chúng ta đã dự trù và cố gắng ở hôm nay.