TUY RẰNG CÓ KHÁC

Hắn từng đi trong tuyết mà không lạnh
Còn đùa vui với tuyết đang rơi
Bây giờ mở cửa
Vào thêm áo
Dù trời chỉ gió
Tuyết không rơi

Tâm mãi trẻ và tình không tuổi
Nhưng thời gian vẫn phải ngậm ngùi
Dẫu quán tưởng về mất, còn thiên cổ
Cũng lắm lúc chùng lòng giữa nhớ và quên

Có một thuở nhìn đời không chết, sống
Nên vô ưu cùng những bước phiêu bồng
Khi hiểu được thời gian cùng chết sống
Nói lời gì cùng vũ trụ mênh mông ?

Có một thứ không làm sao cắt được
Nhưng mang theo là tự trói vào thân
Đành tự trói cũng không cần oán, hối
Vui cùng ai hôn nhẹ đóa môi hồng

Leave a Comment