Rằng thì nước mặn, đồng chua
Bao nhiêu công sức cho mùa lên xanh
Tháng năm dù có tròng trành
Bàn tay, khối óc đua tranh với đời
Tôi khờ khạo bỏ cuộc chơi
Nhìn hoa, hữu hạn; nhìn đời, hư vô
Nếu như em chẳng cận kề
Bài thơ thay nắp quan tài từ lâu
Những chuyến bay không lập lại hành trình
Những thiêu đốt cũng không hề định trước
Và như cũ, với từng giờ ủ dột
Mượn môi em cho cái thấy tươi màu