CŨNG NÁT LÒNG

Vẫn biết cuộc đời cần những chuyến đi xa
Lại thấy an vui ở tại nhà
Thời chẳng còn mong tranh vận hội
Ngồi chờ trước cửa đợi chim ca

Đôi tay thả xuống, tình thôi đợi
Trăng, trả về trăng ánh nguyệt vàng
Dù mọi thứ vẫn còn đó
Trong mỗi bình minh vẫn thiết tha

Trôi theo một giấc mơ là tạo sóng
Ta cần đối sóng nữa hay không
Ngoài kia còn có người thương nhớ ?
Sao phải cùng ta tự luyến mình

Chiếm hữu một giấc mơ ?
Loạn động!
Cắt đứt một đường tơ ?
Cũng nát lòng!

Leave a Comment