Ý CỦA NÀNG HUYÊN

Khi thơ anh chất đầy củi
Em cho anh mấy khuy dầu
Em giúp anh ngồi nhen lửa
Đốt anh, đốt cả niềm đau

Tại anh suốt đời mơ mộng
Tại anh, chết cũng không hay
Anh chết, em làm văn tế
Nhà thơ…ôm ấp… đặt bày!

Khi thơ về cùng đại ngã
Anh thành một áng mây bay

Leave a Comment