EM BỎ BÙA TÔI

Cái lẩm cẩm của con người là cứ đi quanh
Hay chỉ mình tôi đi quanh
Tôi yêu bằng linh hồn nhưng tôi thích ôm vào thân thể
Một thân thể ấm và mềm
Một thân thể có đôi môi hông và đôi mắt của sông thu

Hôn cũng ảo
Và ôm, cũng ảo
Em cũng mù sương khoảng cách xa
Chỉ còn tôi nhớ thương là thật
Trọn đời tâm ma ?

Tôi không giải thể thiên đường được
Nên chẳng làm sao giải thể em
Bài thơ thương cảm về em đấy
Riêng một mình tôi với nỗi buồn

Leave a Comment