ĐỢI MẶT TRỜI LÊN

Đợi mặt trời lên với đợi người
Cái nào đợi trước cái nào sau ?
Vì đâu tôi đã vô tình hỏi
Ở chỗ còn nhau cũng tốt rồi

Chuyện thiên hạ ngoài kia nhiều nhiệt náo
Trong phòng tôi, có đấy, đóa hoa vàng
Đóa hoa nở từ một ngày lặng gió
Đến bây giờ kích thước đã thênh thang

Thú vị là ngồi mở ra cái không gian ảo
Trong không gian ảo có mắt em cười cười
Có môi em làm nụ
Có bài thơ
Anh đừng chết sớm, em thương…

Đợi mặt trời lên với đợi người
Mùa thu trải lá đến muôn nơi
Thơ cần cổ tích, ai còn nguyệt
Mặt nước hồ xanh có bóng tôi

Leave a Comment