Thời của những hồn thơ làm cách mạng
Chúng ta gieo yêu thương và tẩy xóa hận thù
Trải từ tâm về những lối hoang vu
Viết, viết mãi những trường thiên hưng phấn
Hãy trao về những ưu tư hụt hẫng
Núi sông nầy cần tỏa sáng, hoan ca
Sẽ không còn khổ ải, kêu la
Mà no đủ, bình an trong cánh cửa
Những câu thơ như là điểm tựa
Thả vào không gian đan kết cánh tay người
Chúng ta một thời, chúng ta sẽ qua đi
Nhưng hạnh phúc mong sao còn mãi mãi
Thơ vẫn viết với trái tim tình ái
Bài thơ đi mang tâm thức Việt Thường