THƠ CHẲNG CÒN THƠ

Thật ra thơ tình không cần sáng tạo gì hết, chỉ ngồi nhìn cô nương là chữ tự nhiên ra
Chữ mượt mà hay không mượt mà còn tùy ngày tốt, xấu
Kinh nghiệm cho chúng ta biết chỉ có làm thơ tình hung tính mới nỗi lên, vật tính mới hiển lộ…
Còn như thơ thiền- chiếc lá rơi…sao mà buồn thế
Còn như Haiku- Rong trôi…bèo giạt…cuộc đời; rừng hoa cần người tưởng tượng, thế giới chưa từng tự nó bốc hơi
Nhưng làm thơ tình yêu- em không thoa son vẫn đẹp, em mặc váy càng xinh, em đi guốc mộc càng tình, em tắm suối lại là điều bất hủ…
Từ đó chàng chọn viết thơ tình
Và chàng, như thể âm binh, nghĩ về nàng mỗi khắc
Từ đó chàng hết còn nghi hoặc
Rằng ta đã trúng bùa mê ?

Hình như là hơn thể

Leave a Comment