VỚI GIÓ

Thơ vô tội chỉ có người phạm tội
Người không sai hình như chữ không sai
Thế tại, bị là từ đâu hử, hử ?
Chàng ôm nàng ấm áp với thiên tai…

Thơ vô tội, chỉ có chàng phạm tội
Chàng không sai, không lẻ tự trời sai ?
Là tặng vật, với tình không oán hối
Mai vẫn còn, đôi mắt giữa mây trôi

Đành đi với mùa thu nghe gió kể
Những cuộc tình đẩm lệ với thời gian

Leave a Comment