Thơ mở,
Thế giới của một người thành thế giới của lâu la
Thế giới của một người có áo cà sa, có thánh giá, có dòng thu, có một người trách một người sao lại khờ đến thế
Thơ mở,
Qua cả ngàn năm không khác; những người tình khi đã xa nhau, một sớm nhìn ra thấy nàng đang ngồi loay hoay triết luận- nếu ngày đấy không vì trời rất xám, chuyện mưa nguồn, gió núi chẳng làm say
Thơ mở,
“ Chung Nam có căn nhà cỏ “
“ quanh năm cửa đóng, then cài “
Vì đâu chàng mở cửa ?
Vì đâu đá lạc vàng ?
Thơ mở,
Dòng sông chảy suốt chiều kim, cổ
Còn chảy về đông tiếp biển xanh
Em anh mới đó giờ quay mặt
Đời có bao nhiêu chuyện chẳng đành
Thơ mở,
Người thơ ngồi nhớ về điếu thuốc
Một tầng khói mỏng, giấc mơ hoang…