Người thơ không có tuổi
Và tình yêu không già
Cứ để cho ngày nắng
Mưa bão rồi cũng qua
“ im lặng hố thẳm “
Nơi suối nguồn ngân nga
Đưa tay vào vũ trụ
Lang thang trong thiên hà
Lấp cho đầy hố thẳm
Bắc cầu qua thiên hà
Tâm đan hồn vũ trụ
Tự biến thành bao la
Nàng không còn chỗ trốn
Mơn nhẹ một làn da