Đọc Phù Hư Am Chủ,
“ đã đến lúc phải dọn…”
Đoc Võ thị Như Mai,
“ sợ ư ? Bà đối mặt! “
Một- Buồn hiu
Một- đầy cơ bắp
Bốn mươi mấy năm trước tôi chở một thùng sách từ thùng rác công cọng về lại nhà
Lẩm nhẫm một mình- Sao có người vất sách ?
Tuần rôi vì là người thích ngồi ngắm sách, tôi chở gần một xe sách đầy về lại thùng rác ngày xưa…
Chỉ có Thánh Kinh mới giữ trong nhà
Hay là kinh kệ BU- ĐA thời thời tụng niệm…
Tiễn ” bạn ” vào hư vô không buồn là lời nói dối
Bây giờ mỗi sáng tôi cũng lái xe đi tới nơi cần đến
Tôi không đối mặt với cái sợ
Cũng không đến đây cầu trời
Tôi đến đây làm thợ
Tôi luân hồi và Lưu Trọng Lư luân hồi không hề giống nhau
Tôi dọn và Phù Hư Am Củ dọn không hề giống nhau
Tôi đến và Võ Thị Như Mai đến không hề giống nhau
Ờ ờ, mỗi người là một
Ngay cả chờ nhau cũng khác nhau