Tới một lúc nào đó mọi vận động của tri thức không cần dựa vào bản đồ, mọi cái hôn không cần phải gặp mặt, mọi bài thơ không cần phải viết ra, mọi suy nghĩ không cần là suy nghĩ của quần chúng, mọi rong chơi là đơn giản ngồi nhà, mọi con đường đầy ắp tiếng chim ca, mọi khoảnh khắc là một thời thiền định…
em mãi là đoá hoa của thiền sư Mẫn Giác
“ đình tiền tạc dạ nhất chi mai “
Tôi mãi là tôi đi lạc với đời
Ờ, nước cũng cần thời khắc bốc hơi
Trăng cũng có lúc vào trong hồ nằm ngủ…
Tới một lúc nào đó, tôi tự nhiên yêu em mà không cần thông báo, chỉ là hồn nhiên ôm một bóng người, hồn nhiên song song nói nói cười cười. Anh quyền phép, bởi vì anh thích thế; tới một lúc mọi thể đều hư thể. Ta vì đâu đã méo mó trong ngày ? Em thế nào đã vuột khỏi tầm tay? Sự thật vì sao thành ảo giác ?
Em cứ bình yên ngồi với nhạc
Thiên nhiên ca hay bất cứ ai ca
Thử tưởng như là chúc tụng chúng ta
Thử tưởng tượng thời gian không chảy nữa
Tới một lúc nào đó
Em giả đò biến hóa
Tôi còn BẤT KHẢ THIỀN SƯ