Em không là gió, em là người mang gió
Em không là mây em mang lại mây trời
Tôi một gã khờ sau quá khứ rong chơi
Được ơn phước từ em cô gái nhỏ
Cảm ơn má hồng, môi đỏ
Thơ một thời buồn, thơ một thời thơ
Có bao điều rất thật đến từ mơ
Khoe một chút từ ý tình câm lặng
Ý chí sáng tạo- tôi không sáng tạo gì cả
Tôi ngồi nghêu ngao hát gởi bao la
Chúa ở cùng em, em ở cùng ta
Qua ý Chúa hay lối về của Phật
Ta có được trái tim không hư mất
Mang theo em suốt mãi đến sau nầy