XUYÊN SUỐT THỜI KHÔNG

Có đôi lúc bỗng thấy mình lơ lững
Trên con thuyền đối mặt với trùng dương
Có đôi lúc thấy mười phương đá dựng
Tôi ngục tù không có một đường ra

Ly trà nhỏ- ơn em- từ khoảng cách
Một ngày kia quá khứ chẳng hoang đường

Leave a Comment