KHÔNG LÀ ẢO GIÁC

Nhìn em chữ cạn thành đầy
Mùa thu nhưng ở phương nầy vẫn xanh
Con tim như thể chẳng đành

Một ngày thiếu vắng bình minh
Không vì bác mặt trời ngủ quên
Không vì mưa như trút nước
Không vì bão dựng phương nầy

Nếu gọi em là thần cũng đúng
Buổi em về ảo giác hóa thành chân

Leave a Comment