CHƯA TRÒN GIỚI HẠN

Nghe nói,
Con cá câu sẩy là con cá lớn
Cuốn truyện chưa viết là cuốn truyện vĩ đại
Câu thơ còn ở ngoài ngõ là câu thơ tuyệt vời
Đã biết,
“ Văn mình, vợ người “- những tư tưởng đánh rắm; sao không là vợ mình, văn người …
Chỉ là,
Thấy ta đi lạc nhiều khi
Không vì tơ tưởng
Nhưng vì sắc hoa

Mỗi câu chuyện có một tuồng, tích
Ngàn câu thơ như một- để yêu người
Ta viết mãi những điều vô hạn cũ
Cũng chỉ là tưởng vọng một cành hoa

Đời cần,
Những bước chân qua
Ta cần, không hiểu
Sẽ là thứ chi ?

Gõ xuống,
Em đầy trong tiếng gõ
Mong còn,
Gõ suốt đến trăm năm

Leave a Comment