KHÔNG CẦN GIỐNG NHAU

Thơ trôi qua cửa nhà nàng
Thơ buồn vô cớ mơ màng ngón tay
Nắng không thức mãi cho ngày
Thời quay quắt giấc, thời quày quả rơi…

Đừng đòi hỏi xưa sau cùng một nhịp
Vui cùng hoa dù hoa đã héo tàn
Vui cùng trăng cho dẫu bóng trăng tan
Cái còn lại là ý tình thanh thoát

Khi lòng trần đạm bạc
Sống một ngày đong đủ cuộc trăm năm
Khi lòng trần thao tác
Chuyện khi nào vướng mắc đến xa xăm ?

Chúng ta thật sự cần trái tim rung động
Cần mỗi ngày làm một chuyến đi hoang
Cần ánh nắng của một ngày thân thiết
Cần lên đường dong ruổi với đa mang

Khi người thâm nhập hư vô
Tôi ngồi với mắt môi người vào mơ

Leave a Comment