Lòng chợt nghe lòng nhẹ
Bay càng xa, càng xa
Không gian nầy rất lặng
Thần thức nào đi qua
Từ lúc nào, lúc nào ?
Sương gieo và bão dựng
Từ lúc nào ta đã
Không còn ta, riêng ta ?
Sao lòng ta lâng lâng ?
Sao thấy mình tội phạm ?
Sao vội vàng tháng tám
Không còn ư, con đường ?
Thắp sáng tình thiên cổ
Đã không còn vô ưu
Thời thôi ôm lấy bóng
Cùng trăm năm ngọt ngào