THƠ CÒN TẦM NGUYÊN

Mỗi ngày một chút buồn nhỏ, một chút vui nhỏ, thả vào trời thơ bao la. Mỗi ngày là một tưởng về,hy vọng, nhớ tới. Bờ môi em nơi đâu ? Em đã vào trong tôi từ bóng tối hay từ một sớm mai hồng ? Tôi không biết. Ngàn điều tôi không biết như thể nhớ em là một tự nhiên.Mỗi ngày là một đi, về trong hoang tưởng. Trường sơn xa,Nam Hải cũng xa. Em từ cố quận và ta; em từ bốn biển ngâm nga-tội chàng. Chữ không cần phải điểm trang, chuyển vào con chữ bóng nàng thanh tân. Đời dù vô hạn phù vân, cảm ơn em đã một lần có nhau. Mai sau dù có đổi dời; bài thơ- dấu ấn- một thời, vẫn xanh. Mỗi ngày tơ tưởng loanh quanh, em là chùa miếu anh vào quy y. Trường giang ngôn ngữ thầm thì; trôi về đâu cũng mong đừng mất nhau. Mỗi ngày gầy cuộc xưa, sau. Tôi đang leo dốc, thơ còn tầm nguyên.

Leave a Comment