Mang thơ trải chiếu mời nàng
Khung xanh một cõi trăng vàng một bên
Không sao, đời
Dẫu cách ngăn
Ôm ngoài khoảng cách
Thương ngoài chân mây
Thật buồn,
Với Trung Đông lửa khói
Hồn chia hai
Tình khoảnh khắc chia hai
Vì sao nhỉ ?
Chỉ một người được sống ?
Giải pháp nào cho đẹp cả đôi bên ?
Cam lòng em ngoại tầm tay
Không cam lòng nỗi sầu đau từ người
Đời là nối dài những bất lực
Bất lực
Bất lực