sáng nay
tôi muốn lõa thể chính mình
mở tung lồng ngực
đẩy trái tim mình đi thật xa
sáng nay
tôi vỗ về tôi
dù thế nào
những vạt nắng mùa Hạ sẽ đi qua
em hạnh phúc vừa đi vừa hát
gío miền cao ôm nhẹ đồng bằng
sáng nay
những bài thơ gầy bỗng không còn xương xẩu
và những chấn song
không còn che chắn nụ cười
sáng nay
em không còn trọng lượng
và tôi
kẻ lãng du
thấy mình cần phải lãng du
từ Houston
đẩy hồn đi vạn dặm
bởi không có đầu tiên
nên làm sao có cuối cùng
tôi lại sống
lại đi
và lại đợi
chỗ em về trên một nhánh sông