khi em hiểu nỗi sầu từ Thánh Chúa
chút buồn kia có lẽ đã phai mờ
khi em thấy được nụ cười của Phật
tâm tình giờ có lẽ đã dần xanh
anh vẫn biết thế nào rồi cũng có
sẽ một ngày trong “sa mạc đơm hoa”
em lại bước chân đi và thấy được
“anh chưa từng một phút bước chân xa”
đời đâu chắc ra đi là sẽ đến
hay ra đi là có thể quay về
người đã đợi bốn mươi năm còn đợi
thương kiếp người chỉ có một trăm năm