Hắn viết, một cách nào đó, không mang màu sắc kinh viện; không có ngày tháng năm, không có tiểu sử gốc gác, không có cả bằng cấp, tước vị; hắn chỉ thả xuống thứ chữ nghĩa dỡ hơi, dùi đục; hầm bà lằng nhặt nhạnh những sâu bọ, cành nhánh gầy khô; những thứ ma trơi trong đêm đen rực sáng; hắn nhảy cò cò vô thưởng vô phạt, tung loạn quyền cước như thể hiện toàn vẹn tự do; một thứ hiện sinh đã qua thời đồng bóng của nó…
Hắn viết “ hôm nay anh yêu em, “ có thể tình yêu ấy ngày mai mất dấu và ngày mốt tái sinh; cũng có thể, chẳng có tình yêu nào thả vào bóng tối, khi tình yêu dành cho bóng tối…
Nhưng sáng nay ngồi đọc thơ Nguyễn Thụy Sơn, với người đàn bà choàng khăn màu đỏ, đi dưới trời âm u, trên lưng người đàn bà thồ một phần địa ngục, người đàn bà không còn hạnh phúc, ngay cả chiếc khăn choàng màu đỏ trên đầu cũng bị đánh rơi…
Hắn không thích trải dài trên trang là những nhức nhối, dù nhức nhối đã là một phần sự thật được cưu mang qua từng thế kỷ trên chính quê hương cùa hắn. Bởi theo hắn, làm thế nào bước đi khi tâm thức buồn tênh ?
Hắn vẫn thích ” từ bàn viết của Thanh Đặng “hắn gõ, và gõ “ những đứa con tinh thần “ ra đời thiếu nắng; cũng có thể từ những bước lăng ba chưa nhuần nhuyễn, có ngày, sẽ đưa hắn lạc vào hố sâu.