rằng thơ như một tìm về
bàn chân
chiếc lá bên lề lặng câm
rằng thơ như một khoảnh thầm
mừng nhau
không thể cài trâm trên đầu
rằng thơ như một biển sâu
thương con ốc nhỏ
chở màu thời gian
rằng thơ dốc ngược điêu tàn
vọng về tích lục
mơ màng thanh tân