Có nhiều thứ không mong mà lại được, lại thấy, lại cười, lại
khóc, lại hỏi, lại trầm tư…
Như bỗng dưng, ngồi ở Starbucks coffee – El Paso – Cách Houston gần tám trăm dặm; sau khi đã băng qua San Antonio, băng qua bao nhiêu ngọn đồi cây không thể lớn… để đợi, để nhìn ngắm những điều rất mực “ vu vơ “
Cặp chim sẻ đậu trên bàn rồi bay đi, các em Mễ tay bưng khay cà phê qua đường, các chú cảnh sát tuần tra bằng xe đạp, hay ngay cả cái thành phố cực tây của Texas nầy “ cũng có gì đâu ? “
Trong đời tôi đã bao lần trôi đi trên “ những cái không có gì “và tôi đã lớn lên từ đó. “ cũng có gì đâu ? “ với từng cái ly không nói, với từng mùa đi qua không vẫy tay chào…
Đời lắm lúc, không đi mà đã đến
Không đợi chờ nhưng đã đợi chờ ai
Không hề nghĩ sẽ suốt đời oan trái
Làm sao ngờ, một phút, đã chia xa
Ừ, cái thời “ Quán Biên Thùy “ – “ Quán không người có ta trong quán; ta bán đời ta uống rượu chơi; và, em mười sáu tuổi trăng mười sáu, ngàn dặm đường xa ngựa mõi chân, lối cỏ vùng gai trời cát bụi; lòng đau, thơ lạc, cảnh nhà đâu ?”
Tôi đã ngồi lại với cái quán xưa, bao nhiêu nỗi buồn trên từng đôi mắt, bao nhiêu bài ca mang chinh chiến từng ngày.Tôi đã ngồi lại, cùng tuổi trẻ hôm qua. Tôi ngồi lại với tôi không còn trẻ nữa.
Bảy giờ sáng nay, 8/4/2022, trên con đường 10 East; mặt trời sao mà đẹp, to tròn như một mặt trăng. Tôi xa Houston chỉ một ngày, nhưng sao nghe từ mặt trời thân mật “ Welcome home! “Tôi còn, giả dụ, một nơi như thế.