Bao Lá Vàng Rời Trong Giấc Khuya

Mấy ai biết có mùa thu khóc
Trong rừng chiều khi đôi cánh chim qua
Thương bao kẻ bên trời mơ suối tóc
Gặp một lần rồi từ đó chia xa…

Mùa thu không chết được
Bóng em hòa bóng ta
Có những điều như thể
Càng xa càng lớn ra

Mùa thu và tôi và em và tiếng kinh cầu nhỏ
Thật sự tan về hướng biển khơi ?
Ngày mai tiếp với ngày sau nữa
Rồi em rồi tôi sẽ khói sương ?

Tình viết, trăm năm là giới hạn
Ngàn năm còn mãi biết đâu chừng…
Em lau nước mắt tôi lau lệ
Bao lá vàng rơi trong giấc khuya…

Leave a Comment