rằng muôn trùng ấy, nhớ ra
rừng thơ là những cánh hoa, một thời
từ em mở cửa đất trời
như, Hà Nguyên Thạch “ tôi rời bóng tôi “
Rằng khi nào có nhớ nhau
Nghiêng bầu với ánh trăng mời, cạn ly…
rằng muôn trùng ấy, nhớ ra
rừng thơ là những cánh hoa, một thời
từ em mở cửa đất trời
như, Hà Nguyên Thạch “ tôi rời bóng tôi “
Rằng khi nào có nhớ nhau
Nghiêng bầu với ánh trăng mời, cạn ly…