Ngày Tình Nhân

Rồi mọi sự bỗng dưng không biến mất
Như dòng sông, con nước chẳng từng trôi
Chàng mở cửa, nắng vàng trên tĩnh thất
Bước chân đi bỏ lại chữ luân hồi

Nàng một sáng bỗng thấy ra sự thật
Rằng tình yêu vẫn có ở trên đời
Thử thêm lần đối mặt với trùng khơi
Duyên sinh diệt vốn nằm trong duyên nợ

Chàng gặp nàng khi nàng gần tắt thở…
Chàng hỏi nàng còn đi nữa hay thôi
Nàng nhìn xa xa mây trắng ở trên đồi
Chàng bỗng thấy ra nụ cười đẹp nhất

Rắt nhiều khi ngỡ là bí mật
Như Hồ Tiên tâm sự dưới trăng rằm
Chàng bên nàng cùng viết chữ trăm năm
“ Mặc sương khói ! “ nàng ôm chàng thủ thỉ

Leave a Comment