Thế giới nầy có hai hạng người không giống ai
Một được gọi là thi sĩ; một được gọi là triết gia
Một,cái gì cũng thơ; một, cái gì cũng hỏi
Khi một bài Thơ Đường được viết xong, rất nhiều màn xào mặn, xào chay đã mấy phùa thổn thức
Khi “ Thượng Đế “ là gì ? Câu trả lời còn ở hư vô
Rất nhiều phi thuyền đã bay vào vũ trụ
Những bài thơ được tiếp sức bằng những bài thơ khác
Triết gia tiếp tục hỏi “ Tình yêu là gì ? “
Người đàn bà cột lại dây lưng đi qua nhà ông hàng xóm
Người đàn bà thứ hai “ em để anh rộng giờ truy vấn từ nguyên “…
May anh không là thi sĩ
May anh không là triết gia
Bàn tay hát và bàn tay nói…
Ở đâu đó từ một phiên bản khác
Nàng ôm hôn chàng thấm thiết, thì thầm “ Em mãi là bài thơ của anh “
“ Em mãi là dấu hỏi của anh “…
Hãy để Thượng Đế lo chuyện của ngài
Còn chúng ta
“ hú hí “