Buồn Tênh

Rồi nữa mười năm chuyện thành chuyện cũ,
người chưa mơ hồ bóng đã xa xăm….
ữ, cũng đủ, với một thời má thắm,
khúc tình xưa thơm ngọt mỗi khuya, nằm

nhưng chắc muôn sau đoàn người còn lại
không phải đoàn người “ xẻ dọc Trường Sơn “
họ
từ Nam ra Bắc
Với ngàn cây số hơn
Thân đầy đọa không vì kẻ thù tàn bạo
Mà vì những cái tên
Như Phạm Minh Chính…

Buồn buổi đất trời dịch bệnh
Thương kiếp người chông chênh…

Bài thơ không có chữ “ oán “
Chỉ có nỗi sầu mông mênh…

Leave a Comment