Nếu mai nầy em hỏi,về đâu và về đâu;nếu mai nầy người nói,ngàn sau thương vó câu;trong tận cùng ý đá,vì sao mây bay qua;đọc trang đời vô lượng,càng đọc càng thiết tha; chết là về với cội,khổ là thử lòng ta…
Nếu mai nầy gặp lại,em nhìn và bước qua,tôi nhìn rồi đi biệt,sẽ gặp từ bao la,duyên cho dù chẳng trọn,mong sao tình không già…
Nếu mai nầy tôi quên,nụ cười em một thuở,trời ơi ngàn cõi nhớ,đã không còn mùa Xuân,đã không còn mùa Hạ,đã không cần nhớ rồi,thời mây cứ việc trôi,hơi thở ngừng cũng được…
Tôi ngồi đợi bình minh,sương bây giờ đang rơi,chim bây giờ còn ngủ,bài thơ làm thần chú,cho riêng mình tôi thôi,việc gì than sương khói,việc gì lo luân hồi, Um………
“ vạn vật tùy duyên sinh
Vạn vật tùy duyên diệt “
Nhàn đọc mấy dòng kinh
Chẳng có vầng trăng khuyết.