Tôi biết bài thơ không bay được cao
Và tiếng chuông nhà thờ không đi xa hơn hàng rào của nó
Nàng,
Cái gì cũng không có
Chẳng biết ngày mai nàng còn thấy được khung trời…
Tôi thấy lại ngày đó
Tất cả
Nhưng để làm gì
Tình vẫn sống nhưng em đã chết
Người vẫn gặp nhưng bạn đã xa
Tôi thật tình không muốn lật
Nhưng không thể để nguyên giọt nước mắt năm nào
Trước mỗi bình minh