Ngày vốn là vô vị
Nhờ em mà thắm hương
Đời vốn nhiều phi lý
Nhờ em thành dễ thương
Trời thương người tặng gió
Em tặng gì anh nào ?
Hỏi ngàn lời dưới thấp
Em vô tình trên cao
Miễn là em có đó
Cần gì em chốn nào
Nụ hôn không thể gởi
Tóc trên đầu hư hao
Mai nằm trong huyệt mộ
Nhớ một thời yêu em
Lời thơ tình rất trắng
Hữu ngữ thành vô ngôn