Có một người nhìn không thấy Tết
Bao nhiêu năm bước giữa sa mù
Có nhiều thứ muốn quên mà chẳng được
Như nỗi buồn cứ ngỡ đã chôn đi
Thật khó viết chút tâm tình đã cũ
Bao mùa Xuân không đợi chẳng mong chờ
Bao năm dài không viết một dòng thơ
Đẹp chi đó những trang lòng sớm rách
Đôi lúc muốn đốt đi tận cùng nguồn mạch
Ta của xưa và ta của bây giờ
Việc gì ngồi với tưởng cùng tơ
Em áo lụa chảy ngoài sông ký ức
Nằm ôm vợ bỗng thương nàng rất mực
“ chồng ngu ngơ là chồng của riêng mình “
Nằm ôm vợ thấy một điều rất thực
“ không có nàng chắc cụ đã đi đong “
Ngồi trong Xuân trông lũ chảy đầy lòng
Trái hạnh phúc hái lên từ đáy vực
Những vô cảm bỗng một ngày cháy rực
Hồn trôi về trên những bước chân xưa