Về đâu muôn vạn con đường
Lối nào thơ mộng ?
Miên trường thốn tâm !
Lối nào đá mở lời câm ?
Lối nào thủ thỉ thì thầm : Yêu anh !
Ngàn phương còn lại một phương
Ngàn chương còn lại một chương không lời
Trăng đầy trăng khuyết trăng vơi
Nụ cười ướp mật trang đời đổi thay
Chỗ linh hồn quấn quanh nhau
Bàn tay nắm một bàn tay không rời…