Nếu không có sự khờ khạo vực thẳm không hiện hữu
Những nụ cười còn đủ thắm tươi ?
Và tình yêu : Vẫn ngọt ?
Em cho giùm tôi chút khôn ngoan
Đủ để mỗi ngày nghe em hát
Tôi bình minh đi lạc
Tôn nghiêm em xé rách một phần
Câu chữ buồn tênh
Dù thế nào,mùa Xuân thật sự trở về
Bốn trời hoa nở
Em sẽ không đành đoạn đi
Chỉ vì mặt trời không thể theo em
Nơi vòng tay giới hạn
Tôi gắng xê dịch một phần của cảm quan
Để bắt kịp mắt nhìn em
Chớ khóc