Mùa Vui

Có những ngày lười rất mực

Ngay cả đọc một bài thơ

Ngay cả viết…

Mùa lễ hội những trái tim mở

Những bàn chân đi tới

Những đôi môi tìm nhau

Những bắt tay nồng ấm

Mắt tìm trong mắt cay

Mong đời sẽ rộn ràng

Tôi trả lại cho vườn chim tiếng hát

Tôi là ai sao có quyền mờ nhạt

Mùa thế gian vui…

Mai thay đi nỗi buồn

Cho một trời hưng phấn

Chẳng có gì cùng tận

Tiếng chuông : Mùa Giáng Sinh

Bước trên tiếng chuông băng qua

Chúa đã chết và sống lại

Và chỉ có sống lại

Như là quà tặng trần gian

“ Hãy gõ ,cửa sẽ mở ! “

Những chuyến hành hương trở về

Trăng sa mạc một thời ngồi với cát

Trăng chưa từng diệt dẫu trăng tan

Leave a Comment