Cho Nhẹ Lòng Mình

Một thời mong lấy thơ làm kiếm

Một thơ mong thơ đi bắt tay

Một thời nghỉ tỉnh mà say

Một thời cọng một thời bay một thời

Lại là sao

Trang hoa thường mộng

Áo rách chân trần

Lại là sao

Nhà ấm cao lương trời đông không biết lạnh

Lại là sao

Đọc bao nhiêu thời khôn được

Đi bao nhiêu thời hiểu ra

Đâu là thiên thư

Đâu là tục thế

Hành như mây mưa nguồn chớp bể

Thành tựu được gì

Mò mẫm thánh nhân không thấy chữ

Nằm ôm em quên hoang vu ?

Thôi đành học người xưa :

“ buồn ta ta biết “

“ ngu ta ta hay “

Trên trời một cánh chim bay

Hót lên không đủ trong ngày lá rơi

Em không thể cùng ta ngồi uống rượu

Cũng không thể ép em cùng ta ngồi uống rượu

Nghe ta giọng vịt cuồng ngâm :

Gởi vào vô hạn thương tâm

Biết đâu tiên khách trong trầm tích nghe.

Leave a Comment