Mưa nguồn gío núi thôi nghi hoặc
Em đến cùng không nắng vẫn Thu
Tôi đã trải qua thời trẻ dại
Thơ đã từng trang rách với đời
Nên chuyện thần tiên rớt rớt dần
Tôi giờ đối sóng vẫn an nhiên
Không còn thương sóng sao mà khổ
Bương chải đi về chỗ nát thân
Cũng chẳng cần chi phải tị trần
Thơ đề giữa chợ tặng người qua
Em như có lạ tôi giờ… khác
Không,chỉ là xưa; khác,chữ duyên….