Tôi làm gì biết thơ giận hay không
Khi tôi ngồi với chữ vo tròn bóp méo
Tôi khô hạn như cánh đồng thiếu nước
Nức ra từng mãng vuông
Nên thơ tôi cũng gầy
Rất tội
Em tháng bảy cuộn mây về làm áo
Hòa tan thành vạt gió bay
Hôn anh
Tưởng tượng quay tròn thành đóa hoa hồng
Anh đem trái tim mình làm bình bông
Tôi và thơ
Như cặp tình nhân chung thủy
Không cần phải nói yêu nhau
Chúng tôi cùng quấn quít
Mặc cho thời gian thở dài
Em có lẽ đang trôi trên một dòng sông xa
Một thời là đủ
Anh sẽ ngàn đời thương nhớ nụ hôn kia..